Ga li lê

     

Galilê là bên kỹ thuật lừng danh thời Cổ đại, ông hiện ra ngơi nghỉ thành Pisa Italia. Suốt đời ông theo đuổi chân lý, hiến thân đến kỹ thuật, dám giữ vững phép tắc của bản thân.


Đầu tiên ông đưa ra nguyên tắc quán tính, khái niệm lực và gia tốc, là người mở đường đến lực học ghê điển cùng vật lý học thực nghiệm. Ông là người đầu tiên cần sử dụng kính viễn vọng quan tiền ngay cạnh những thiên thể, chứng minc và phân phát triển thuyết mặt trời là trung trọng điểm vũ trụ của Côpecnich.

Bạn đang xem: Ga li lê


Ông được người đời sau mệnh danh là “Cha đẻ của khoa học cận đại”.
Galilê là đơn vị khoa học nổi tiếng thời Cổ đại, ông hiện ra ở thành Pisa Italia. Suốt đời ông theo đuổi chân lý, hiến thân mang lại khoa học, dám giữ vững nguim tắc của bản thân.
Khi còn đi học Galilê là một học sinch giỏi đặt ra câu hỏi, đối với những vấn đề hứng thú ông luôn luôn tự kiếm tìm bí quyết chứng minh. Có một thầy giáo đã đưa ra một câu hỏi chông gai mang lại học sinh: Dùng một sợi dây vòng thành những hình khxay kín khác biệt, thị hình làm sao có diện tích lớn nhất? Để tìm câu trả lời Galilê đã kiếm tìm một sợi dây vòng thành những hình như hình vuông vắn, chữ nhật, hình tròn vv… cuối thuộc ông phát hiện hình tròn là hình bao gồm diện tích lớn nhất trong số hình, ông còn sử dụng những kiến thức tân oán học của mình học được để chứng minch quan liêu điểm này.
Thầy giáo của ông thấy sự chứng minh của Galilê như vậy hết sức vui mừng, cổ vũ ông học toán học. Gallilê càng ngày bao gồm hứng thú với toán học, ông còn thường đọc một số sách của các nhà khoa học nổi tiếng, ông yêu thích đọc sách của bên triết học Arixtốt người Hy Lạp nhất, đồng thời ông còn ưa thích search tòi thảo luận những nội dung vào sách. Ông dần dần phạt hiện ra gồm rât nhiều vấn đề Arixtốt không có tư duy biện chứng chặt chẽ nhưng chỉ phán đân oán thông qua cảm giác với ghê nghiệm.
Arixtốt đến rằng hai vật thuộc đồng thời rời từ bên trên cao xuống, vật nặng rơi xuống trước, vật nhẹ rơi xuống sau. Galilê thì càng ngày càng nghi ngờ điều này, ông nghĩ: “Các cục đã băng rơi từ bên trên trời xuống , cục lớn cục nhỏ chẳng phải rơi xuống đất như nhau sao? Arixtốt sai xuất xắc ông sai?"
*

Về sau, Galilê trở thành giáo sư dạy toán tại trường Đại học pisa, ông đã đưa ra sự không tin đối với học thuyết của Arixtốt.
Các đồng sự của ông biết điều không tin tưởng đó của ông đều bàn tán xôn xao, bao gồm người nói Arixtốt là nhân vật vĩ đại như vậy, lẽ làm sao quan lại điểm của ông lại không nên được? Đây chắc là muốn chơi trội. Lại có người nói Giáo hội cùng Giáo hoàng đều thừa nhận những điều Arixtốt nói là chân lý,Galilê lại dám nghi ngờ cả chân lý. Điên chắc. Nhưng Galilê không để ý những điều mọi người dị nghị, ông nghĩ cách cần sử dụng thực nghiệm để chứng minc sự đúng đắn của bản thân. Ông nhớ lại dịp nhỏ cùng những em trèo lên tháp Pisa chới trò nỉm đá xuống, mỗi lần ném nhẹm một nắm đá xuống tất cả hòn to lớn hòn nhỏ, bọn chúng đều thuộc rơi xuống đất một cơ hội. Thế là ông quyết định phải lên tháp pisa để có tác dụng thực nghiệm, để cho tất cả mọi người đều chú ý thấy kết quả thực nghiệm.
Galilê dán quảng cáo vào thành phố, ông viết: “Trưa mai mời mọi người dến tháp nghiêng pisa xem thực nghiệm về vật rơi”. Tin được truyền đi, đúng trưa ngày ngày tiếp theo rất nhiều người đã kéo đến xem thực nghiệm, gồm người là bên khoa học, tất cả người chỉ là dân thường trong thành phố, gồm bạn btrần của ông cùng bao gồm cả những người phản đối ông. Trong đám người đến coi vẫn bao gồm người cười ông, họ nói rằng gồm thằng ngốc mới tin rằng một chiếc lông gà và một viên đá thuộc rơi xuống đất như nhau. Lúc đó Galilê hết sức tự tin bởi rằng ông với các học sinch của ông đã làm thực nghiệm nhiều lần cùng mỗi lần đều chứng minh đúng.
Thực nghiệm bắt đầu, Galilê và học sinc của mình đặt hai quả cầu sắt to nhỏ khác biệt tương đối rõ rệt vào một loại hộp, đáy của hộp tất cả thể mở ra được, chỉ cần kéo đáy hộp ra là hai viên cầu sắt vào hộp đồng thời tự vị rơi xuống. Galilê cùng những học sinc của mình đưa hộp lên đỉnh tháp, mọi người đứng phía dưới đều chăm chú ngẩng đầu chú ý lên. Galilê đích thân kéo đáy hộp ra, mọi người chú ý thấy nhị quả cầu sắt một khổng lồ một nhỏ rơi xuống, tất cả đều nín thở.
*

“Bịch” một tiếng, cả nhị viên đồng thời rơi xuống đất mọi người đứng xem thuộc reo lên, còn những người phản đối Galilê thì lặng lặng không nói gì. Thực tế mọi người quan sát thấy đã chứng minh:
Mọi vât thể rơi từ bên trên cao rơi xuống, thời gian rơi xuống không tương quan đến trọng lượng.
Điều đáng nói là năm 1969 những đơn vị du hành vũ trụ đã đặt chân lên mặt trăng, họ đã có tác dụng thực nghiệm, thả một chiếc lông vũ cùng một hòn đá thuộc rơi xuống, kết quả chiếc lông cùng hòn đá thuộc rơi xuống mặt trăng một thời điểm. Điều này đã nói mang đến biết nếu như không tồn tại lực đẩy của không khí, chiếc lông với hòn đá sẽ rơi xuống mặt đất thuộc một dịp.
Câu chuyện nổi tiếng về thực nghiệm ở tháp nghiêng Pisa vẫn còn lưu truyền bên trên thế giới đến thời buổi này, nó đã trở thành một giai thoại lịch sử khoa học.
Vào ngày hè một năm nọ, Galilê nhận được thư của một người bạn gửi tới, vào thư có nói rằng: “Có một người Hà Lan chế tạo được một chiếc kính rất đặc biệt, ngày qua lúc đi dạo bên bờ sông tôi đã gặp ông ta. Lúc ấy bên kia bờ sông gồm một cô bé rất đẹp, qua ống kính tôi đã chú ý thấy cô bé ấy, khuôn mặt cô rõ mồn một cứ như cô đang đứng ngay lập tức trước mặt tôi vậy. Tôi ngạc nhiên đến reo lên, tôi nghĩ rằng mình gồm thể sờ tay vào cô gái được, nhưng khi tôi với tay ra thì suýt xẻ xuống sông, thế ra cô nàng vẫn ở mãi tận bờ sông bên kia! Vì rằng ông ta không thể chiếc kính nào nữa đề xuất không thể thiết lập lại đến anh được.”
Galilê đọc đi đọc lại bức thư, mừng nhảy cẫng lên, ông nói: “Tôi cũng phải làm chiếc kính như thế! Tôi muốn chú ý tận mắt khuôn mặt của những người ở phía xa , gồm lẽ tôi còn muốn nhìn được rõ cả khuôn mặt của những bởi vì sao bên trên trời cao!”
Để làm cho được loại kính đặc biệt này Galilê đã kiếm tìm đọc những tài liệu có tương quan, sau đó suy nghĩ search tòi. Một mặt ông dùng bút vẽ bên trên giấy, một mặt sử dụng máy tính để tính toán thù. Mất đúng một đêm, cuối cùng ông đã tìm được cách tạo nên sự chiếc kính này. Galilê muốn làm loại kính này, ông cần cài đặt mấy chiếc phôi thấu kính để thử có tác dụng thiết bị tất cả thể quan sát ra được, nhưng lục túi ko thấy còn đồng nào, ông nói với người làm: “Lấy áo khoác của tôi đi đặt lấy tiền đi!” Người phục vụ gái không nỡ có tác dụng như vậy, liền lấy tiền riêng biệt của mình để thiết lập mây miếng phôi thấu kính.

Xem thêm:


Sau khi gồm vật liệu để làm cho rồi ông liền bắt tay vào mài kính. Về tính năng của thấu kính thì Galilê vượt thuộc nhưng việc mài kính là rất lao động. Ông phải mất mấy ngày mới mài được hai miếng thấu kính, một thấu kính lồi, một thấu kính lõm. Ông lấy hai ống dài một lớn, một nhỏ để gồm thể lồng vào với nhau được, ông gắn nhì chiếc thấu kính lên hai chiếc ống đó, từ bây giờ chỉ còn việc điều chỉnh cự ly của hai thấu kính là tất cả thể đưa những vật từ xa lại gần cùng pchờ đại nó lên. Galilê nâng dòng ống kính đơn giản và kỳ lạ ấy lên ngắm cây mọc phía kế bên cửa sổ, ông điều chỉnh hai chiếc ống gồm gắn kính tức là điều chỉnh cự ly của nhị thấu kính, Lúc điều chỉnh đến vị trí tốt nhất, Galilê bỗng đã chú ý thấy dòng cây đứng từ xa nhỏ gần lại tức thì trước mắt, gồm cảm giác như giơ tay ra là có thể sờ thấy được.
Galilê đã thành công, đã có tác dụng được loại kính tất cả thể chú ý xa này, ông vô cùng sung sướng! Ông quyết tâm tiếp tục cải tiến loại kính này để nó có thể chú ý xa hơn. Thế là ông lại bắt đầu thiết kế, tính tân oán, vẽ, mài thấu kính … Qua một mùa hè phấn đấu, hệ số pngóng đại của thấu kính đã tăng lên từ 3 đến 9 lần. Sau này ông lại tạo ra sự được chiếc kính pđợi đại vật thể lên gấp 33 lần, loại kính này được mọi người gọi là “kính viễn vọng”. Bởi vì chưng nó thực sự là kính viến vọng đề nghị cho đến ni người ta vẫn gọi nó với cái tên như vậy.
Sau lúc sản xuất thành công xuất sắc kính viễn vọng, tin truyền nkhô cứng đi khắp Châu Âu, đã gồm nhiều người bỏ tiền cài kính của ông. Vì bộ phận quan liêu trọng nhất của kính vọng là thấu kính, đề xuất Galilê suốt ngày đêm ngồi mài kính, Mặc dù như vậy nhưng kính ông tạo nên sự vẫn ko đủ để bán cho người cần.
Galilê sản xuất và cải tiến kính viễn vọng đồng thời bắt đầu dùng kính viễn vọng vào ứng dụng vào quan tiền liền kề bầu trời, nó đặt nền móng mang lại ông nghiên cứu thiên văn học sau này.
Trên trời cao có vô vàn những vì sao, chúng hun hút cùng thần túng thiếu. Ở thời đại Galilê sống, người ta tin rằng tất cả những bởi vì sao bên trên bầu trời là đứng yên, bất động nhưng mà trung trung khu là Trái đất. Đây đó là “Thuyết Trái đất là trung chổ chính giữa của vũ trụ” mà mọi người công nhận dịp đó. Nhưng Galilê đã cần sử dụng kính viễn vọng quan lại ngay cạnh thấy những thiên thể vận động. Ông viết trong sách của bản thân rằng: “Tất cả không phải là tĩnh tại, mặt trời đang quay, trái đất cũng đang cù. Trái đất không chỉ quay quanh mặt rời Ngoài ra tự quay quanh mình nó theo một trục”.
Học thuyết của Galilê vừa ra đời đã xúc phạm đến Giáo hội, Giáo hội quy học thuyết của ông vào loại “Thuyết mặt trời là trung chổ chính giữa vũ trụ”, được xem như là học thuyết dị đoan. Giáo hội không muốn quan sát thấy bao gồm người đưa ra học thuyết khác với truyền thống, muốn mọi người lâu dài tin rằng trái đất là trung vai trung phong của vũ trụ. Tòa án tôn giáo của Giáo hội gọi thẩm vẫn Galilê, Galilê nhận được sự cảnh cáo của Giáo hoàng, cấm ông tuyên ổn truyền mang đến “Thuyết mặt trời là trung tâm của vũ trụ” dưới mọi hình thức.
Galilê bị đả kích, nhưng ông vẫn luôn ghi nhớ công việc nghiên cứu của bản thân. Tốn mất thời gian 6 năm để kết thúc cuốn sách của bản thân, nội dung bàn về hai quan điểm “Thuyết mặt trời là trung trung tâm của vũ trụ” và “Thuyết Trái đất là trung trung tâm của vũ trụ”. Cuốn sách truyền bá tư tưởng mới, viết sinh động, tức cười, sau thời điểm xuất bản độc giả đã giành nhau thiết lập hết tức thì.
Những người phản đối Galilê đọc ngừng liền tiến hành công kích ông, nói rằng xuất bản cuốn sách này là vi phạm lệnh cấm và làm vấn đề trở cần ngày càng nghiêm trọng.
Như vậy sách vừa ra đời được nửa năm đã bị cấm buôn bán. Giáo hoàng đã tin vào những lời miệt thị Galilê của một số người lòng dạ hẹp hòi, tòa thánh La Mã với vương quốc Tây Ban Nha thuộc phối hợp đưa ra lời cảnh cáo, loại cảnh cáo này là một biện pháp cực kỳ nghiêm khắc thời gian bấy giờ.
Hai tháng sau tòa án Rome gửi trát đòi Galilê đến toà án thẩm vẫn. Mặc cho dù đã 69 tuổi, bệnh nằm liệt giường ông vẫn bị áp giải đến Rome.
Lúc đầu, Giáo hội chỉ định để Galilê thừa nhận việc ông tuim truyền “Thuyết mặt trời là trung trung khu của vũ trụ” là không đúng lầm đồng thời yêu cầu ông viết giấy đảm bảo sau đây ko tuyên ổn truyền nữa. Nhưng Galilê ko nhận tội, cũng không viết giấy bảo đảm, ông nói: “Những điều tôi viết vào sách dều là sự một cách khách quan, tôi ko hề phản đối Giáo hoàng. Tôi gồm tội gì? Lẽ như thế nào tôi lại phải bịt giấu chân lý, lừa dối mọi người? Lẽ nào tôi sẽ bị trừng phạt vì tâm sự sự thật?”
Việc thẩm vấn kéo dãn 5 tháng, sức khỏe của Galilê đã ko chịu nổi, nhưng mỗi lần thẩm vẫn ông ko hề tỏ ra hối hận về việc mình làm cho. Vì sức khỏe thừa yếu, sau mỗi lần chịu thẩm vấn ông đều phải trở về bằng cáng. Tòa án Giáo hội thấy sức khỏe của ông thực sự ko chịu nổi liền phán quyết: “Tội danh Galilê là đi ngược lại giáo lý tuyên truyền học thuyết dị đoan bị cầm từ tầm thường thân.
Sau Khi TAND tulặng phạt, Galilê bị giam gần Rome, mất tự vì chưng. Cho mặc dù là như vậy, đêm về Galilê vẫn kiên cường viết đến đến Lúc mắt bị hỏng ông không còn quan sát thấy tia nắng nữa. Ông tin tưởng tia nắng chân lý chắc chắn sẽ chiến thắng mọi thế lực đen tối. Sau đó không thọ Galilê đã buông bỏ hơi thở cuối thuộc.
Hơn 300 năm sau, năm 1979 Tòa thánh La Mã đã công khai minh bạch sửa mang đến Galilê. Giáo hoàng chính thức tuyên ổn bố, phán quyết của Tòa thánh La Mã đối với Galilê là không nên lầm nghiêm trọng. Lịch sử cuối thuộc đã có pháp quyết công bằng đúng đắn đối với nhà khoa học vĩ đại này, thương hiệu tuổi của Galilê trường tồn được loài người kính trọng.

Chuyên mục: Tin Tức