Lão hạc chế

     
Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây | Đây |
*
ĐỌC TRUYỆN VUI CƯỜI là Blog chuyên viết, sưu tập các mẫu chuyện hài xuất xắc nhất.

Bạn đang xem: Lão hạc chế


*

- Ông giáo hút trước đi, đợt này tôi bị hở van dạ dày nên mồm vô cùng thối, hút trước sẽ có tác dụng ông giáo mất ngon.
Vậy là tôi nỗ lực lấy cái nhảy lửa ga, vo một bi dung dịch to bằng quả trứng chim cút, ung dung đút vào lỗ điếu rồi châm lửa hút. Tôi rít một tương đối xong, thông điếu rồi bắt đầu đặt trả lại vào lòng lão. Lão cũng vê thuốc, nhưng vê ít lắm, tròn tròn, bé bỏng bé bởi cái hột le. Lão không hút vội vàng mà lờ lững cất lời:
- trường đoản cú giờ, không đùa hút chùa nữa. Ông giáo bắt buộc mua dung dịch lào cầm cố sang, tôi sẽ chịu trách nhiệm điếu đóm. Ông giáo thấy sao?
- tính năng này để đàng hoàng tính nắm ạ. Vì đợt cho tới tôi đi công tác làm việc suốt, chắc chắn hiếm khi sang đây hút cùng ráng được.
Lão Hạc ko nói gì, đưa điếu cày lên miệng cùng rít. Lão này hút hoàn thành thường không bao giờ nhả khói ngay mà cứ ngậm vào mồm như để kéo dãn dài độ phê, như thể sợ rằng lúc lão nhả sương ra, cái cảm hứng lâng lâng sẽ trôi mất. Lão cứ nín thở ngậm khói như vậy cho đến khi tức ngực không chịu được nổi nữa thì mới có thể trợn đôi mắt lên rồi đẩy sương ra tự từ. Mắt lão kê gà, lờ lững như ngây dại, rồi lại chầm chậm cất lời:
Tôi vô cùng dửng dưng khi nghe đến lão nói bởi tôi nghe dòng câu này những lần rồi, nhàm rồi. Tôi lại biết rằng: lão nói là nói để có đấy thôi, chẳng khi nào lão chào bán đâu. Vả lại, có phân phối thật nữa thì sẽ sao? có tác dụng quái gì một con máy tính xách tay cùi bắp nhưng lão gồm vẻ do dự quá thế.
Sau một điếu dung dịch lào, óc fan ta đang tê ngớ ngẩn đi trong một nỗi ham nhẹ nhõm. Lão Hạc ngồi im lẽ, tận hưởng chút khoái lạc bé con ấy. Tôi cũng ngồi yên lẽ. Tôi nghĩ mang lại mấy cuốn sách quý của tôi. Hồi bệnh tật lậu sinh hoạt Quất Lâm, tôi phân phối gần hết cả áo quần, tuy vậy vẫn không chịu bán cho ai một quyển. Ốm dậy, tôi khật khừ về quê, tư trang chỉ vẻn vẹn có một cái va-ly đựng mấy chai dầu ăn, vài vỏ hộp bao cao su, sót lại toàn là sách. Ôi nhữngquyển sách khôn cùng nâng niu! Tôi đang nguyện giữ chúng suốt đời, để lưu lại cái kỷ niệm một thời mới to đầy tò mò, si mê khám phá, đầy các ham mong muốn thầm kín: mỗi lần mở một quyển ra, chưa kịp đọc cái nào, tôi vẫn thấy tim đập bùm bụp, fan nóng bừng bừng, đầu óc chân tay bứt rứt khó khăn chịu…
Nhưng đời bạn ta không chỉ khổ một lần. Sau lần bị lậu, tôi lại bị ung thư tinh hoàn, nên làm phẫu thuật cầm cố tinh trả mới phải đành chào bán sạch phần lớn thứ. Không còn không liệu có còn gì khác để cung cấp nữa thì tôi phải phân phối đi một không nhiều sách của tôi. Sau cùng chỉ từ có 3 quyển là “Chuyện tình cô giáo Thảo”, “Bảy đêm khoái lạc” cùng “Chuyện tình bố ông chồng nàng dâu”, tôi nhất định, mặc dù có phải bị tiêu diệt cũng không chịu bán.
À! hoá ra lão vẫn nghĩ đến bà xã lão. Bà ấy đi làm việc ô-sin trên thành phố hà nội đã năm sáu năm rồi. Lão lý giải cho tôi hiểu vì sao đang rỉ tai cái laptop thì lại nhảy đầm vọt quý phái chuyện con vk lão như vậy:
- Cái máy vi tính là của vk tôi nó download đấy chứ!... Nó bảo là nó đi làm việc xa, sắm mang lại tôi cái máy tính xách tay này, dịp nào nhị vợ ông xã nhớ nhau quá thì đang lên mạng chat video, showcam, gắng sẽ giảm nhớ hơn…
Ấy nhưng sự đời thường không chiều lòng người bởi bạn ta thường xuyên nói lời nhưng chẳng chịu đựng giữ lời. Bà vợ lão được thời gian đầu còn chăm chỉ online, sau này cứ thưa dần, thưa dần, rồi lặn mất tăm, chi phí cả trong năm này cũng ko gửi đến lão một đồng nào. Nghe đâu, mụ vợ lão sẽ cặp kè với cùng một thằng xe pháo ôm sống trên Hà Nội, hai đứa sẽ thuê phòng chuyển về sinh sống thử cùng với nhau.
Lão Hạc ơi! hiện thời thì tôi hiểu lý do lão không muốn bán con máy vi tính của lão. Lão chỉ còn một bản thân nó để gia công khuây. Vợ lão đã bỏ lão nhằm theo trai. Già rồi nhưng mà ngày cung như đêm, chỉ thui thủi một mình thì ai nhưng chả buộc phải buồn? số đông lúc buồn, có con máy tính mà vui chơi thì cũng đỡ bi hùng nhiều lắm. Cố gắng nhưng từ ngày vợ lão không giữ hộ tiền về, lão đâm ra túng bấn bách, vay mượn khắp nơi.
- túng thiếu tiền quá ông giáo ạ! Tôi vừa thay cái ổ cứng hết 2 đồng, con chuột và bàn phím cũng nát hết rồi, đôi khi gõ dứt nhấn Enter đến năm sáu lần mà nó không nhờ cất hộ đi cho, máy lờ lững lắm ông giáo ạ!
- Dạ, con nghĩ cụ nên làm vào các chiếc trang tin tức thông thường thôi, giảm bớt vào mấy loại web phim ảnh không lành mạnh, vừa load chậm, lại dễ dẫn đến virus.

Xem thêm: Bảng Ngọc Và Cách Lên Đồ Kennen Ad, Kennen Mùa 11: Bảng Ngọc, Cách Lên Đồ Kennen


- Tôi già rồi, đọc tin tức làm dòng quái gì. Tôi dùng máy vi tính có để gia công gì không giống đâu kế bên xem mấy dòng phim đó. Tuy vậy chắc có lẽ rằng cũng phải phân phối thôi, tốn tiền vào nó những quá!
Tôi cũng không dám góp ý gì. Kệ lão thôi, chuyện của lão, lão trường đoản cú tính. Bẵng đi vài hôm sau, thấy lão mò sang đơn vị tôi, vừa nhìn thấy tôi, lão đang khoe rối rít:
- Tôi bán máy tính rồi ông giáo ơi. Bán cho thằng binh tư đầu thôn được 5 đồng. Kế tiếp thằng binh tư lại buôn bán lại đến tôi cái bộ máy cũ của nó giá 3 đồng. Tôi còn thừa ra hai đồng này, tối qua nhà tôi liên hoan nhé.
- Dạ, được thôi ạ. Nắm cái bộ máy cũ của thằng binh bốn để lại cho vậy còn mới không? cấu hình mạnh mẽ không?
- lấy đâu ra mà new hả ông giáo. Mẫu màn bé nhỏ tẹo nhưng lại lại dầy bịch, nặng nề trịch, màu sắc nhạt nhòa; loại case thì bị méo hết vỏ, không gắn chặt lại được, thời điểm chạy cứ kêu ầm ĩ. Nhưng lại thôi, vẫn xem được phim là ổn định rồi. Mà, ông giáo có biết cài đặt win8 không? chiếc máy này cứ chạy được một thời gian là bị đơ nên tôi download đĩa win8 này về cài đặt lại. Ông giáo biết thì sang sở hữu giúp tôi phát.
- mẫu win8 này download dễ mà cụ, nhưng mà tôi chần chờ cài. Núm cứ về thử đến đĩa vào ổ rồi nhấn ok liên tục xem sao.
Thế rồi lão Hạc tiu nghỉu cầm cái đĩa quay về. Chiều tối, tôi tắm rửa rửa thật sạch rồi đủng đỉnh qua đơn vị lão Hạc nhằm liên hoan. Vẫn còn cách cổng công ty lão một quãng thì vẫn nghe tiếng fan lao xao vào nhà. Tôi xồng xộc chạy vào. Lão Hạc vẫn nằm bất động đậy trên nền nhà, mắt trợn ngược, khía cạnh mũi tay chân tím ngắt, toá trần, quần tụt đến đầu gối. ở kề bên lão là chai dầu ăn, cuộn khăn giấy và dòng màn máy tính xách tay vẫn đang chiếu đoạn phim của Ozawa và đồng bọn, sắp tới đoạn cao trào, riếng rên rỉ, gào thét vẫn đương hồi da diết.
Chỉ cần liếc qua thì ai cũng hiểu, lão chết vì bị thượng mã phong, chết mà ko nhắm mắt. Tôi chạy lại vuốt đôi mắt lão mấy lần tuy vậy lão không chịu nhắm. Vài người khác cũng demo nhưng gần như không được. Chỉ cho đến khi Ozawa thuộc đồng đàn kết thúc trận đánh thì cơ hội ấy hai con mắt lão Hạc bắt đầu từ từ nhắm xuống.
TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,TRUYỆN CHẾ VUI,
*

Lorem ipsum dolor sit amet, consectetur adipisicing elit, sed vì chưng eiusmod tempor incididunt ut labore et dolore magna aliqua. Ut enim ad minim veniam, quis nostrud exercitation test link ullamco laboris nisi ut aliquip ex ea commodo consequat. Duis aute irure dolor in reprehenderit in voluptate another link velit esse cillum dolore eu fugiat nulla pariatur.
Lorem ipsum dolor sit amet, consectetuer adipiscing elit. Aliquam tincidunt mauris eu risus. Vestibulum auctor dapibus neque.

Chuyên mục: Tin Tức