Phương tiên sinh chờ ngày anh nhận ra em sstruyen

     

Dưới sự thúc giục của em gái, vào cuối tuần Hạ An mang lại nơi coi mắt, địa chỉ cửa hàng là một nhà hàng sang trọng.Hôm ni Hạ An mặc cái váy white trễ vai mà lại Hạ Tâm download cho cô mấy hôm trước.Do ko đi thân quen giầy cao gót yêu cầu cô mang trong mình 1 đôi giầy búp bê mang lại thoải mái, chưa phải cô tuyển chọn cá chọn canh, tuy vậy nhìn đối tượng người sử dụng xem đôi mắt cô chẳng có cảm hứng gì cả.Hạ An gồm chút run sợ khi anh ta cứ chú ý cô như thế.Mấy năm gần đây cô đi làm tối mắt về tối mũi rồi xảy ra chuyện, cần ngồi tù, kế tiếp cô không dám nghĩ đến chuyện yêu mến nữa.Phương Hàn cùng đối tác làm ăn uống vui vẻ lao vào nhà hàng.Bắt gặp gỡ Hạ An ngồi ngơi nghỉ đây, đối diện trước phương diện cô là 1 trong gã đàn ông, ánh nhìn Phương Hàn về tối lại ngừng trên bạn cô.Lúc nãy anh có đặt phòng VIP nhưng bây giờ anh đổi ý mong ngồi ở ngoài, một thể tay chỉ 1 bàn gần đó.Chỗ anh ngồi phương pháp cô một chậu cây, anh ngồi quay sống lưng gần vị trí cô ngồi, gần như là vậy anh có thể nghe rất rõ ràng những tiếng nói của bọn.“Cô Hạ, tôi xin lỗi".Hạ An không hiểu biết nhiều ý đối phương, fan nên xin lỗi là cô mới đúng, tại bây giờ việc nhiều hơn nữa mọi ngày đề nghị cô cần ráng có tác dụng hết bắt đầu đến trễ vài phút.“Người nên nói xin lỗi là tôi new đúng, tôi bận việc một ít nên mang đến trễ, muốn anh thông cảm".“Không, cô hạ hiểu lầm rồi, điều tôi ao ước nói không phải ý này", địch thủ xua tay nói.“Vậy ý của anh là gì?”, Hạ An hoài nghi hỏi.“Tôi nói ra cô chớ giận.Thật ra lúc được Tần tổng giới thiệu, tôi đang thất lễ khảo sát một chút về mái ấm gia đình cô, cô Hạ đây cực kỳ xinh đẹp nhất tôi không đủ can đảm chê, không đủ can đảm chọn cao.Tôi hoàn toàn có thể lấy một người vk nghèo, ko có công việc ổn định cũng được, tôi đang nuôi cô ấy, nhưng lại cô Hạ cũng biết ,tôi là luật pháp sư, thiết yếu lấy một tín đồ vợ đã có lần ngồi tù, mái ấm gia đình tôi sẽ không cho phép”.Hạ An chớp dịu đôi mắt, nghe kẻ thù nói vậy, cô không còn giận, vì chưng điều anh ta nói cô có thể hiểu được.“Lần này gặp nhau tôi nói thẳng, do nể Tần tổng tôi mới đến đây gặp cô, ao ước nói cùng với cô là chúng ta không thể, mong muốn cô hiểu và đừng nói theo với Tần tổng".“Tôi...!cũng thấy vậy? ", tía chữ cuối Hạ An chưa kịp nói thì địch thủ đã giành nói tiếp.“Tôi biết cô đã tìm đối tượng để hẹn hò, thiệt xin lỗi, tôi không thích làm tổn thương cô đâu, tôi thấy cô vô cùng xinh đẹp, sau đây nhất định sẽ có không ít người bầy ông khác mê thích cô".Hạ An không trả lời, vắng lặng ngồi nghe anh ta nói hết.Người đàn ông nói một hồi, vừa nói vừa xin lỗi yên ủi cô.Hạ An mỉm mỉm cười nhẹ trong thâm tâm có chút chua xót.“Không sao đâu.Tôi rất có thể hiểu cơ mà .....anh ưu tú như vậy, mong muốn tìm một người nữ giới một người bà xã cũng buộc phải ưu tú là vấn đề hiển nhiên.Sao tôi rất có thể trách anh .”Tuy Hạ An không có cảm giác với người đàn ông này, chưa từng lưu ý đến sẽ thuộc anh ta hẹn hò, nhưng mặc nghe anh ta nói về yếu tố hoàn cảnh đã từng ngồi tù đọng của cô, Hạ An cảm giác bất lực, vào lòng khó chịu là điều không tránh khỏi.Nếu hoàn toàn có thể lựa lựa chọn cô muốn mình tất cả một cuộc sống tốt hơn, ngồi tù là vấn đề cô không còn muốn.“Cô hạ, cô đừng buồn tôi nhé", người bọn ông vẫn cố an ủi cô.“Bữa cơm trắng này xem như tôi mời cô, tôi đã thanh toán hết rồi, cô cứ thảnh thơi ngồi ăn uống rồi về sau nhé, tôi có câu hỏi gấp buộc phải phải đi trước".Người lũ ông nói chấm dứt liền nuốm áo vest tránh đi giữ lại Hạ An một mình.Bữa cơm trắng với đối tác, Phương Hàn ăn chẳng thấy mùi vị gì, trọng điểm trí anh cứ lơ lửng, anh ngồi ngoại trừ nghe hết đều chuyện.Khi thấy người bầy ông rời đi về hướng toilet, Phương Hàn đứng dậy đi theo sau, anh muốn nhìn kĩ xem gã lũ ông kia ra tích sự gì mà lại dám dạn dĩ miệng như thế.Trong toilet, người lũ ông vẫn rửa tay, thấy có ánh mắt đang quan sát mình, anh ta trở lại nhìn Phương Hàn.“Tôi thấy anh cực kỳ quen”, người bọn ông vậy nhớ ra điều nào đấy rồi nói tiếp: “Tôi lưu giữ rồi, tôi thấy hình anh trên báo doanh nhân, anh liệu có phải là tổng giám đốc tập đoàn lớn Phương Thị?” Người bọn ông nao nức nói.Phương Hàn khinh thường, ko thèm vồ cập lời anh ta nói.“Phương tổng...!rất vui được gặp anh nghỉ ngơi đây", người bọn ông giơ bàn tay ra hy vọng bắt tay với Phương Hàn.Phương Hàn lờ đi, rút khăn thấm lau tay rồi quăng quật vào sọt rác, người đàn ông thấy vậy đề xuất ngượng ngùng thu tay về.“Phương tổng...!ngài cứ từ từ, tôi xin phép đi trước", vừa nói kết thúc định xoay người mong muốn đi thì nghe Phương Hàn lên tiếng.“Cậu làm giải pháp sư?”Người đàn ông quay trở về cười vui vẻ: “Vâng...!tôi làm hình thức sư ở tập đoàn luật Tần Thiên, nghe tin anh là bạn của Tần tổng vẫn lâu, nay new được gặp mặt”.“Tập đoàn cơ chế Tần Thiên?"“Vâng".“Vậy tôi sẽ nói cùng với cậu một điều, cậu đã biết thành đuổi bài toán khôn hồn thì hiện nay nên về doanh nghiệp thu dọn đồ vật rồi xéo đi.” giọng nói nhàn nhạt, ánh mắt sắc lạnh lẽo liếc nhìn người đàn ông khiến cho anh ta gồm chút sợ, đưa mắt nhìn phía khác.Phương Hàn nói dứt liền rời đi, giữ lại người lũ ông ngây người không hiểu chuyện.Ra cho nơi Phương Hàn vẫn thấy Hạ An ngồi đó, đang nhà hàng siêu thị bình thường.Phương Hàn đi cho nói gì đấy với công ty đối tác làm ăn, sau cùng cũng kết thúc bữa cơm, anh cách sang đối diện với Hạ An .“Bị người ta từ bỏ chối, khinh thường không xứng đáng 1 đồng do đó mà cô vẫn tồn tại ngồi ăn được sao?”Hạ An đang nhai thức nạp năng lượng bỗng giới hạn lại.Tại sao Phương Hàn lại ngơi nghỉ đây? Sao anh biết chuyện của cô? chắc chắn rằng anh đã nghe phần đa lời fan kia nói cùng với cô rồi.Trong lòng cảm giác chua xót, bắt đầu bị người đàn ông kia khinh thường không xứng đáng một đồng, giờ đồng hồ lại chạm chán người nhưng mà cô ko muốn gặp mặt nhất.Chắc chắn trong trái tim anh đang cười cợt nhạo cô.Hạ An vẫn gắng nhai hết thức ăn uống trong miệng, đắn đo vì thức nạp năng lượng cay, hay trong thâm tâm cô giận dữ mà hốc mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực chuẩn bị tràn ra.“Bị phủ nhận thôi mà...!tôi không bi lụy đến nỗi nhằm bụng đói đi về", Hạ An kềm chế nói ra hồ hết từ này.Nhìn thấy Phương Hàn, cô không dám nhìn thẳng anh vày sợ chú ý thấy ánh nhìn cười nhạo của anh, dù không muốn bỏ một bàn thức nạp năng lượng ngon, tuy nhiên anh cứ đứng chú ý cô làm sao cô hoàn toàn có thể tiếp tục nuốt trôi.Rất nhanh, không nói gì thêm, Hạ An rứa lấy túi xách tay lên xoay fan rời đi.Vừa thoát khỏi nhà hàng, nước mắt của Hạ An thoáng chốc không kìm giữ được thi nhau rơi xuống.Thật ra bị người bọn ông tê cự tốt chỉ có một chút khó chịu thôi, cũng chẳng làm cô uất ức cũng chẳng làm cho cô khóc được, nhưng lại vì gồm sự mở ra của Phương Hàn, chỉ việc thấy sự hiện hữu của anh thì bao nhiêu uất ức, tủi hờn trong tâm cô hầu như bùng nổ, nước mắt không vấn đề gì ngăn lại được.Phương Hàn theo sau quát: “Hạ An ...!cô đứng lại đến tôi".


Chuyên mục: Tin Tức